|
  |
|
PVLC Mùa Thường Niên Tuần VIII Thứ 5
|
Bài Ðọc I: (Năm I) Hc 42, 15-26
"Các công trình của Chúa
đầy ánh vinh quang của Người".
Trích sách Huấn Ca.
Tôi sẽ ghi nhớ công trình
của Chúa, và sẽ thuật lại những điều tôi đã thấy. Nhờ
lời Chúa mà Chúa đã thực hiện những kỳ công. Mặt trời
chiếu soi vạn vật, và công trình của Chúa đầy ánh vinh
quang của Người.
Nào Chúa đã không ban cho
các thánh được cao rao các việc kỳ diệu của Người, những
việc mà Chúa toàn năng đã củng cố trong vinh quang của
Người sao?
Người dò xét vực thẳm và
lòng con người, thấu biết những mưu chước của họ, vì
Chúa thấu suốt mọi sự và theo dõi những dấu thời đại,
tuyên bố những gì thuộc về dĩ vãng và hậu lai, tỏ bày
những dấu vết các việc ẩn kín. Không một tư tưởng nào mà
Người không biết, không một lời nào có thể giấu được
Người.
Người sắp đặt những kỳ công
sự khôn ngoan của Người. Người có trước muôn đời và tồn
tại muôn thuở, không thêm không bớt, không cần đến vị cố
vấn nào. Mọi công trình của Người thực đáng quý chuộng,
và như những ánh lửa người ta có thể ngắm nhìn. Mọi vật
ấy đều sống động và tồn tại muôn đời, và vâng phục Người
trong mọi hoàn cảnh. Tất cả đều có từng đôi và cái này
đối diện với cái nọ, và Người không làm chi khuyết điểm.
Vật này làm nổi bật vẻ đẹp cho vật kia. Và ai có thể
nhàm chán nhìn xem vinh quang của Người?
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv
32, 2-3. 4-5. 6-7. 8-9
Ðáp: Do lời Chúa mà trời
xanh được tạo thành (c. 6a).
Xướng: 1) Hãy ngợi khen
Chúa với cây đàn cầm, với đàn mười dây, hãy xướng ca
mừng Chúa. Hãy ca mừng Người bài ca mới, hát mừng Người
với tiếng râm ran.- Ðáp.
2) Vì lời Chúa là lời chân
chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu
chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng
của Chúa. - Ðáp.
3) Do lời Chúa mà trời xanh
được tạo thành, và mọi cơ binh chúng đều do hơi thở
miệng Người. Chúa thu nước biển lại như để trong bầu,
Người đặt những ngọn sóng trong kho chứa đựng. - Ðáp.
4) Toàn thể địa cầu hãy tôn
sợ Chúa, mọi người sống trong vũ trụ hãy kính nể Người.
Vì chính Người phán dạy mà chúng được tạo thành, chính
Người ra lệnh mà chúng trở nên thực hữu. - Ðáp.
Alleluia:
Tv 144, 13cd
Alleluia, alleluia! - Chúa
trung thành trong mọi lời Chúa phán, và thánh thiện
trong mọi việc Chúa làm. - Alleluia.
Phúc Âm: Mc
10, 46-52
"Lạy Thầy, xin cho tôi
được thấy".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô
theo Thánh Marcô.
Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi
thành Giêricô cùng với các môn đệ, và một đám đông, thì
có con ông Timê tên là Bartimê, một người mù ăn xin đang
ngồi ở vệ đường. Khi anh ta nghe biết đó là Chúa Giêsu
Nagiarét, liền kêu lên rằng: "Hỡi ông Giêsu con vua
Ðavít, xin thương xót tôi". Và nhiều người mắng anh bảo
im đi, nhưng anh càng kêu to hơn: "Hỡi con vua Ðavít ,
xin thương xót tôi".
Chúa Giêsu dừng lại và
truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo anh:
"Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh". Anh ta liệng áo
choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ Chúa
Giêsu bảo rằng: "Anh muốn Ta làm gì cho anh"? Người mù
thưa: "Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy". Chúa Giêsu đáp:
"Ðược, đức tin của anh đã chữa anh". Tức thì anh ta thấy
được và đi theo Người.
Ðó là lời Chúa.

"Liệng áo choàng, đứng dạy, đến cùng Chúa
Giêsu"... "đi theo Người"
SUY NIỆM
Nếu sự sống thần linh, sự
sống đời đời liên quan đến việc "nhận biết"
(Gioan 17:3) thì bài Phúc Âm hôm nay cũng gián tiếp liên
quan đến sự sống. Bởi vì, "Tôi là ánh sáng thế gian.
Ai theo Tôi sẽ không đi trong tăm tối, nhưng sẽ được ánh sáng sự sống"
(Gioan 8:12).
Chúa Giêsu, trong cuộc hành trình
tiến về Giêrusalem, đã băng qua xứ Samaria và ghé vào
thủ phủ của xứ này là Jericho, và như Thánh ký Marco
thuật lại trong bài Phúc Âm hôm nay (10:46-52), thì khi "Chúa Giêsu ra khỏi thành Giêricô cùng với
các môn đệ và một đám đông, thì có con ông Timê tên là
Bartimê, một người mù ăn xin đang ngồi ở vệ đường".
Tuy bị mù lòa
về thể lý, nhưng tâm linh của con người này rất tinh anh
bén nhậy, đến độ,
cho dù chưa hề được tận mắt thấy Chúa Giêsu và chứng
kiến việc Người làm phép lạ, mà mới chỉ nghe về Người
thôi, đã tỏ ra tin tưởng Người lắm rồi, thậm chí có thể
tận thâm tâm của mình, con người mù này đã hết sức mong
chờ được gặp Người nữa.
Bởi thế,
không lạ gì, như Phúc Âm hôm nay thuật lại: "Khi anh ta nghe biết đó là
Chúa Giêsu Nagiarét, liền kêu lên rằng: 'Hỡi ông Giêsu
con vua Đavít, xin thương xót tôi'. Và nhiều người mắng
anh bảo im đi, nhưng anh càng kêu to hơn: 'Hỡi con vua
Đavít , xin thương xót tôi'".
Là Đấng đã "đến để tìm
kiếm và cứu vớt những gì hư hoại" (Luca 19:10) làm sao Chúa Kitô có thể
ngoảnh mặt làm ngơ trước con người đáng thương về phần
xác nhưng đáng đáp ứng về phần hồn như "một người mù ăn xin đang ngồi ở
vệ đường" ấy chứ! Thế nên, Thánh ký Marco đã tiếp
tục cho thấy phản ứng của Chúa Kitô và việc
Người đáp ứng đối với người mù này như sau:
"Chúa Giêsu dừng
lại và truyền gọi anh đến. Người ta gọi người mù và bảo
anh: 'Hãy vững tâm đứng dậy, Người gọi anh'. Anh ta
liệng áo choàng, đứng dậy, đến cùng Chúa Giêsu. Bấy giờ
Chúa Giêsu bảo rằng: 'Anh muốn Ta làm gì cho anh?' Người
mù thưa: 'Lạy Thầy, xin cho tôi được thấy'. Chúa Giêsu
đáp: 'Được, đức tin của anh đã chữa anh'. Tức thì anh ta
thấy được và đi theo Người".
Hành động "liệng áo
choàng, đứng dạy, đến cùng Chúa Giêsu" của người
mù ăn xin này không phải chỉ cho thấy nỗi vui mừng khôn
tả của anh ta vì được chính Đấng anh ta chưa bao giờ
thấy nhưng hết sức tin tưởng đáp ứng, mà còn nhất là cho thấy anh ta
hoàn toàn tin tưởng rằng anh ta chắc chắn sẽ được chữa
lành nữa theo như lòng anh ta mong ước "được thấy".
Theo bình thường
chúng ta hiểu là con người ăn xin mù lòa này muốn "được
thấy" ánh sáng mặt trời, muốn "được thấy"
những người thân yêu của anh ta, muốn trở nên bình
thường như mọi người với cặp mắt để "được thấy" tất cả mọi thực tại quanh mình v.v., Thế nhưng, nơi trường hợp của riêng người ăn
xin mù lòa này thì anh ta muốn "được thấy"
chính Đấng anh ta hằng tin tưởng và đã chữa lành anh ta. Đó là lý do sau khi
anh ta "thấy được" thì "đi theo Người",
cùng Người và các môn đệ của Người cũng như đám đông
theo Người lên Giêrusalem, và chính vì anh ta "đi theo Người" "là ánh
sáng thế gian" mà anh ta "có ánh sáng sự sống",
"không (còn) đi
trong tăm tối" nữa (Gioan 8:12).
CẢM NGHIỆM
Thân
phận mù lòa ngồi ăn xin của nhân vật Batimê trong bài
Phúc Âm hôm nay là tiêu biểu cho thân phận của chung
nhân loại sau nguyên tội, một thân phận bởi nguyên tội
và từ nguyên tội đã trở nên bần cùng về sự sống thần
linh, ở chỗ mất ơn nghĩa với Chúa, và mù lòa về đời sống
tâm linh, ở chỗ lầm lạc không biết việc mình làm.
Thế nhưng, nhờ Phép Rửa, tức nhờ quyền linh của Chúa
Kitô Vượt Qua, như người mù ăn xin Batimê, họ đã "được
thấy và đi theo Người", bởi được Người thương, như
lời Thánh Phêrô nhắc nhủ họ trong Bài Đọc 1 hôm nay: "Anh
em xưa kia không phải là dân của Thiên Chúa, nhưng nay
là dân của Người; xưa kia anh em không được xót thương,
nhưng nay được thương xót".
Phép lạ Chúa Giêsu chữa lành cho người mù trong bài Phúc
Âm hôm nay là một kỳ công, bao gồm cả quyền năng và lòng
thương xót Người muốn tỏ ra chẳng những cho chính nạn
nhân mù lòa mà còn cho các các môn đệ cùng đám đông đang
theo Người bấy giờ, lẫn quyết định theo Chúa của nạn
nhân mù lòa sau khi được chữa lành, "được thấy"
không phải chỉ muốn thấy thiên nhiên tạo vật cùng nhân
sinh của mình mà là "thấy được" Đấng "là
ánh sáng thế gian" (Gioan 8:12), "ánh sáng thật
chiếu soi mọi người đã đến trong thế gian" (Gioan
1:9), "ánh sáng đã chiếu trong tăm tối" (Gioan
1:5), điển hình là đã làm cho bóng tối hằng bao trùm con
mắt thể lý của anh hoàn toàn tan biến.
Chính vì thế, chính vì cảm nghiệm thần linh sâu xa của
nạn nhân bị mù được chữa lành trong bài Phúc Âm hôm nay,
mà khi mở mắt ra anh ta mới có thể nói như Sách Huấn Ca
viết trong Bài Đọc 1 hôm nay: "Tôi
sẽ ghi nhớ công trình của Chúa, và sẽ thuật lại những
điều tôi đã thấy". Ở chỗ nào, nếu không phải ở chỗ,
như Bài Đọc 1 ngay sau đó viết: "Nhờ lời Chúa mà
Chúa đã thực hiện những kỳ công. Mặt trời chiếu soi vạn
vật, và công trình của Chúa đầy ánh vinh quang của
Người.... Mọi công trình của Người
thực đáng quý chuộng, và như những ánh lửa người
ta có thể ngắm nhìn... Và ai có thể nhàm chán nhìn xem vinh quang của
Người?"
Một khi chiêm ngưỡng thấy vinh quang của Thiên Chúa nơi
thiên nhiên tạo vật, nhất là nơi chính bản thân của mình
là một người mù lòa được nhìn thấy, người mù trong Bài
Phúc Âm hôm nay không thể nào không kêu gọi tất cả mọi
tạo vật cùng nhau và cùng với mình chúc tụng ngợi khen
Chúa như câu cuối cùng của Bài Đáp Ca hôm nay: "Toàn
thể địa cầu hãy tôn sợ Chúa, mọi người sống trong vũ trụ
hãy kính nể Người. Vì chính Người phán dạy mà chúng được
tạo thành, chính Người ra lệnh mà chúng trở nên thực
hữu".
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
|
|